TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN HÀ NỘI

Bài báo »Chuyện sưu tầm

Kính tặng cho những ai gõ cửa.

Mấy lời này chẳng phải của tôi, ấy là lời của Thầy tôi đã dạy tôi. Không có Ngài tôi không làm được gì cả; nhờ Ngài giúp tôi mới được bước vào Ðường Ðạo. Các bạn cũng vậy, nếu các bạn muốn bước vào Ðường Ðạo, thì những lời của Thầy tôi có thể sẽ hữu ích cho các bạn nếu các bạn tuân theo những lời giáo huấn ấy. Nếu nói rằng những lời đó chân chính và tốt đẹp thì chưa phải là đủ; người nào muốn thành công, phải sống y như lời chỉ giáo, làm theo những điều Ngài nói từng li từng tí. Nếu mà không chú ý đến một dấu và bỏ qua một tiếng, thì dấu đó và tiếng đó mất biệt rồi bởi lẽ Chân Sư không nói hai lần.

Muốn bước vào đường Đạo phải hội đủ bốn điều kiện sau:

- Một là : TÍNH PHÂN BIỆT

- Hai là : BUÔNG BỎ 
- Ba là : HẠNH KIỂM TỐT

- Bốn là : LÒNG TỪ ÁI.

Tôi sẽ cố gắng nói cho các bạn nghe những lời Thầy tôi dạy tôi về mỗi điều kiện ấy.

PHẦN 1: TÍNH PHÂN BIỆT

Tính phân biệt chia ra làm năm yếu tố như sau:
- Những mục đích thật - Cách sinh hoạt của ba thể : xác, vía, trí - Ðiều lành và điều ác - Phải hết sức ngay thật - Tình bác ái và Sự Sống Thiêng Liêng.
1. Những mục đích thật

Đứng đầu trong bốn điều kiện là tính Phân biệt. Thông thường người ta hiểu nghĩa phân biệt ở đây là phân biệt sự chân và sự giả nó dắt con người vào Ðường Ðạo. Hiểu như thế cũng đúng, nhưng chưa đủ mà còn phải thực hành phân biệt, không những khi mới bước vào đường Ðạo, mà luôn mỗi ngày mỗi bước đi cho tới lúc đắc đạo thành chính quả. Con bước vào Ðường Ðạo bởi vì con biết rằng duy trong đó mới có những việc đáng thu lãnh mà thôi. Những người chưa hiểu biết làm lụng để được trở nên giàu sang và có quyền thế, nhưng hai tước lộc này dùng được lâu lắm cũng chỉ là một đời mà thôi, bởi thế chúng là mộng ảo. Có nhiều cái lớn lao và đáng để tìm kiếm hơn sự giàu sang và quyền thế - cái vốn là sự chân thật và không hề hư hoại; một khi người ta thấy nó rồi thì sẽ không còn muốn điều gì khác nữa.
Trên thế gian này chỉ có hai hạng người: những người hiểu biết và những người không hiểu biết; duy chỉ có sự hiểu biết mới là hệ trọng mà thôi. Cho dù người đó theo Tôn giáo nào hay thuộc về màu da nào thì cũng không quan trọng. Điều quan trọng nhất chính là sự hiểu biết chân thực – đó là sự hiểu biết về Kế hoạch của Thượng Đế đối với con người. Bởi vì Thượng Đế có một Kế hoạch vĩ đại, mà Kế hoạch đó chính là Sự Tiến Hóa. Chừng nào con người ta hiểu được Kế hoạch đó, nắm vững nó thì khi đó, con người ta sẽ chỉ lo hợp tác với Thượng Đế đồng hóa với Kế hoạch của Ngài và giúp cho Kế hoạch của Ngài được thực hiện. Đó là sự vinh dự và tốt đẹp lớn lao của con người. Nhờ sự hiểu biết Ý muốn của Thượng Đế mà con người ta mới có thể chân chính một lòng làm thiện lánh ác, giúp đỡ một cách vô vụ lợi cho sứ mệnh tiến hóa của muôn loài muôn vật.
Những người mà thuận theo Ý muốn của Thượng Đế mà hành sự được coi là người một nhà bất kể người ấy thuộc Ấn giáo, Phật giáo, Thiên Chúa giáo hay Hồi giáo, hoặc bất kể người ấy thuộc dân tộc nào: Ấn Độ, Anh, Trung Quốc hay Nga … thì cũng không thành vấn đề. Những người nào thuận theo lẽ Trời thì biết rằng tại sao mình thuận theo điều đó. Họ biết bổn phận mình phải làm và cố gắng hoàn thành bổn phận đó. Còn những người khác không thuận lẽ trời không biết mình phải làm điều chi, cho nên họ thường hành động như những kẻ ngông cuồng. Họ cố tạo ra những đường lối cho chính họ mà họ tưởng rằng chúng sẽ làm cho họ được hài lòng chứ không biết một lẽ rằng "vạn vật đồng nhất thể", và vì lẽ đó, chỉ làm theo Thiên Ý mới khiến cho con người thực sự thấy hạnh phúc trong lòng. Bỡi lẽ họ thường theo đuổi những cái thuộc về mộng ảo chứ không phải sự chân thật và nếu ngày nào mà họ không học cách phân biệt được hai điều ấy thì ngày đó họ chưa thuận theo Ý Trời. Bởi vậy sự Phân biệt là bước đầu tiên.Nhưng dẫu khi chọn lựa rồi đi nữa, con cũng phải nhớ rằng sự chân và sự giả có nhiều loại khác nhau; và con phải biết phân biệt cái thiện với cái ác, cái trọng hệ với cái không trọng hệ, cái hữu ích với cái vô ích, cái thực với cái hư, cái ích kỷ với cái vô vụ lợi.

2. Cách sinh hoạt của ba thể: thể xác - thể vía - thể trí

Một bên thiện - một bên ác, có khó chi trong sự chọn lựa, bởi vì những người nào muốn theo Chân Sư thì nhất định phải làm điều thiện, dẫu thế nào cũng vậy. Tuy nhiên, con người và thể xác của nó là hai cái khác nhau; và ý chí của con người luôn luôn không phải là những gì thể xác ham muốn. Khi thể xác của con muốn cái gì, con hãy ngừng lại và suy nghĩ coi có phải thật là Con muốn cái đó không? Bởi vì Con là con của Thượng Đế, và con chỉ muốn điều nào mà Thượng Đế muốn; nhưng con phải xét thấu trong cõi lòng con để tìm Thượng Đế và Lắng nghe lời của Ngài, lời của Ngài tức là lời của con vậy. Ðừng nhầm lẫn các thể của con là con. Cái thể xác, thể vía, thể trí của con không phải thật sự là con. Nhưng mỗi thể đó đều giả vờ xưng là con để đạt được những điều nó muốn. Con phải hiểu chúng nó hết và con phải tự biết rằng chính con là chủ của chúng.Khi có một việc nào đó phải làm, cái thể xác lại viện lẽ nó cần nghỉ ngơi, đi chơi, ăn uống … và người chưa hiểu biết nói trong lòng rằng "Tôi cần làm mấy việc đó nên tôi phải làm mới được". Còn người hiểu biết thì nói: "Cái xác của tôi muốn mấy việc đó chứ không phải tôi, nó phải đợi đã". Thường khi có dịp phải giúp đỡ ai, thể xác hay nghĩ thế này: "Việc đó sẽ phiền mình lắm! Để cho người khác làm đi". Nhưng người hiểu biết sẽ trả lời với thể xác: "Ngươi không nên cản ta làm những việc tốt thiện ".

Thân xác con vốn là con thú của con, con ngựa của con cỡi. Bởi thế, con phải đối đãi với nó cho tử tế và phải săn sóc nó kỹ lưỡng. Đừng bắt nó làm việc quá sức, phải nuôi nó cho đúng phép với những đồ ăn, thức uống tinh khiết và giữ gìn cho nó luôn sạch sẽ, đừng dung dưỡng một mảy bợn nhơ. Bởi vì không có một xác thân tinh khiết và tráng kiện, thì con không thể nào lo nổi công việc khó khăn chuẩn bị cho việc bước vào đường Đạo, con sẽ không chịu nổi những sự ráng sức không ngừng. Vậy con phải là người luôn luôn điều khiển, kiểm soát thể xác chứ không phải là để thể xác đó điều khiển, sai khiến con.

Thể vía của con có nhiều sự ước ao - có thể lên đến hàng tá thứ. Nó muốn thấy con nổi giận, nghe con ăn nói gắt gỏng, nó muốn thấy con ganh gỗ, tham lam tiền bạc, toan đoạt của cải thiên hạ và ngã lòng nản chí. Nó muốn mấy điều đó và nhiều việc khác nữa, không phải nó có ý hại con, song tại nó ưa những sự rung động ác dội và thay đổi mau chóng. Trong mấy việc đó con không muốn việc nào cả, bởi vậy con phải phân biệt ý muốn của con với ý muốn của thể vía.

Thể trí của con ưa thói kiêu căng chia rẽ, nghĩ nhiều về nó, và ít ngó ngàng gì đến kẻ khác. Dù khi con hướng trí mình ra khỏi những sự trần gian được rồi, nó cũng còn ráng gom hết về cho bản ngã của con, nó thúc giục con chú ý tới sự tiến hóa riêng của con, chứ không lo nghĩ đến công việc của Chân Sư và giúp đỡ kẻ khác. Khi con thiền định nó cố ra sức làm cho con nghĩ đến những chuyện lung tung khác mà nó muốn, thay vì chuyện duy nhất mà con muốn. Con không phải là cái trí đó, nhưng nó vẫn là một thể của con để cho con sử dụng. Vậy một lần nữa, nơi đây sự phân biệt cũng là cần thiết. Con phải giữ chừng liên tục, bằng không con sẽ thất bại.

3. Điều thiện và điều ác

Huyền bí học không hề công nhận có sự thỏa hiệp giữa việc thiện và việc ác. Dẫu thế nào cũng phải làm việc thiện, con không nên làm việc ác, để mặc tình người không biết nói cái gì hay tưởng cái gì cũng được. Phải học hỏi cho thông suốt những Chân Lý còn tiềm ẩn, và khi hiểu được Chân Lý rồi, con có thể sắp đặt cuộc đời mình cho phù hợp với những luật đó, bằng cách luôn dùng đến lý trí và lương tri.Phải phân biệt việc hệ trọng với việc không hệ trọng. Đối với sự thiện và sự ác thì lòng con phải cứng như đá, còn những việc ít hệ trọng thì con luôn nhường cho kẻ khác. Bởi vì con phải sống cho đàng hoàng, tử tế, biết phân định, thuận hòa, và để cho thiên hạ có quyền tự do giống như quyền tự do mà con muốn cho chính con vậy.

Hãy tìm kiếm xem việc nào đáng làm; và con phải nhớ rằng không nên xem giá trị bề ngoài của sự việc mà xét đoán chúng.. Thà làm một chuyện nhỏ mọn mà hữu ích liền cho công việc của Chân sư còn hay hơn làm một việc lớn lao mà thế gian gọi là tốt. Chẳng phải phân biệt cái nào hữu ích với cái nào vô ích là đủ, mà con còn phải phân biệt cái nào có ích nhiều với cái nào có ích ít. Nuôi kẻ nghèo là một việc tốt, cao quí và hữu ích; nhưng mà nuôi linh hồn mấy người đó lại còn cao quí và hữu ích hơn nữa. Người nào giàu cũng nuôi được thân xác, mà duy chỉ người hiểu biết mới nuôi được linh hồn. Nếu con hiểu biết rồi, bổn phận của con là phải giúp kẻ khác giác ngộ. Dù con có khôn ngoan thế nào đi chăng nữa, con cũng còn phải học hỏi nhiều trên Ðường Ðạo; nhiều đến nỗi ở đây con cũng phải dùng đến sự phân biệt. Vậy con phải phân biệt và chọn lựa cho thật kỹ càng cái nào đáng ra công học hỏi. Sự hiểu biết nào cũng hữu ích, và một ngày kia con sẽ biết đủ hết mọi việc; nhưng khi con biết có một phần, con phải gìn giữ làm sao cho phần đó hữu ích hơn hết. Thượng Ðế vốn Minh Triết và cũng từ ái vô biên nên hễ con được minh triết nhiều chừng nào thì con càng biểu lộ được Ngài nhiều chừng nấy. Vậy con phải học hỏi, nhưng trước hết con phải học hỏi điều nào mà sẽ giúp cho con nhiều nhất để con giúp đỡ người khác. Phải bền lòng chăm chú vào sự học hỏi của con, không phải để cho kẻ khác nghĩ rằng con là khôn ngoan, mà cũng không phải ý muốn được hưởng hạnh phúc của sự khôn ngoan, nhưng bởi người khôn ngoan mới có thể giúp đời một cách khôn ngoan. Dù cho con có mong ước giúp đời thế nào đi chăng nữa, nếu con dốt nát thì con sẽ làm hại nhiều hơn là làm lợi.

4. Phải hết sức ngay thật

Con phải biết phân biệt giữa cái chân và cái giả; con phải tập làm sao cho hết sức chân chính trong mọi việc, từ tư tưởng, lời nói đến việc làm.Thứ nhất là trong tư tưỏng. Cái này không phải dễ đâu, vì trong đời có biết bao nhiêu tư tưởng lầm lạc, biết bao nhiêu điều mê tín dị đoan phi lý, hễ người nào để cho chúng chi phối thì không bao giờ tiến bộ được. Bởi vậy con chẳng nên cho một tư tưởng nào là chân chính bởi nhiều người đã cho nó là chân chính, hay là tại thiên hạ đã tin nó mấy thời đại rồi, hoặc là thấy nó ghi ở trong một quyển sách thuộc về loại sách Thánh; con phải tự mình suy nghĩ và con phải tự phán đoán xem tư tưởng đó có hữu lý hay không. Con hãy nhớ rằng dẫu cho có cả ngàn người đều công nhận một việc gì đi nữa, nếu họ không biết cái gì trong đó hết thì ý kiến của họ vẫn vô giá trị. Người nào muốn bước trên Ðường Ðạo phải tập tự mình tư tưởng, bởi vì thói mê tín dị đoan là một trong những tội lỗi lớn nhất trên thế gian, một trong những chướng ngại mà con phải tự hoàn toàn giải thoát.

Ðiều nào con suy nghĩ cho người khác cũng phải trung thực. Con không được nghĩ cho kẻ khác điều nào mà con không biết rõ. Con đừng tưởng rằng người khác hằng luôn nghĩ về con. Nếu một người nào đó làm một việc gì mà con ngỡ là có hại cho con hay là nói một chuyện gì dường như có can hệ tới con, chớ vội nghĩ ngay rằng: "Người đó có ý làm tổn thương tôi". Có thể người đó không cố ý làm tổn thương đến con chút nào, bởi vì mỗi linh hồn đều có những việc lo riêng của nó và những tư tưởng của linh hồn cũng chỉ tập trung dồn vào bản thân nó mà thôi. Nếu có một người nào đó nói giọng cau có, con chớ nói rằng: "Người đó ghét tôi và muốn lăng nhục tôi". Có lẽ tại một người nào hay là một việc chi đó làm cho họ nổi giận, và vì người ấy tình cờ gặp con nên trút hết cơn giận lên đầu con cho hả lòng họ mà thôi. Người đó làm chuyện điên cuồng, bởi vì tất cả những sự nổi giận đều là sự điên cuồng, nhưng không phải vì cớ đó mà con nghĩ sai về người ấy.

Chừng nào con làm đệ tử của Chân Sư rồi, con luôn có thể thử xem tư tưởng của con chân chính hay không bằng cách để nó kế bên tư tưởng của Ngài. Bởi vì Thầy với trò vẫn "hợp nhất", miễn là học trò đem tư tưởng mình kề với tư tưởng của Thầy thì sẽ thấy ngay hai tư tưởng có phù hợp với nhau hay không. Nếu không, thì tư tưởng của học trò đã sai lầm, người đệ tử phải thay đổi lập tức, vì tư tưởng của Chân Sư vốn trọn lành, bởi Ngài thông hiểu hết mọi việc. Những người nào chưa được Ngài thu nhận làm đệ tử chính thức thì không thể làm như vậy; nhưng họ có thể tự giúp mình rất nhiều nếu họ thường ngừng lại và tự hỏi rằng: "Thầy sẽ nghĩ việc này làm sao? Gặp trường hợp này Thầy sẽ nói hay sẽ làm thế nào ?". Bởi vì không nên làm, nói hay nghĩ những điều gì theo ý mình, mà Thầy mình không làm, không nói hay không nghĩ như thế".

Lời nói của con cũng phải cho ngay thật - phải chính xác và không quá lố. Ðừng bao giờ gán nguyên do nào cho người khác bởi lẽ duy có một mình Thầy họ biết tư tưởng họ mà thôi. Không biết chừng họ làm như vậy là tại duyên cớ gì đó mà con không bao giờ rõ được. Khi con nghe một câu chuyện có hại cho người nào đó, thì đừng nói lại nó; có thể câu chuyện đó không có thật, mà dẫu có thật đi nữa, cũng đừng nói đến mới là nhân từ. Trước khi nói điều gì, con phải suy nghĩ cho kỹ lưỡng, vì e rằng con sẽ mắc vào cái lỗi không được chính xác.

Phải thành thật trong việc làm, đừng bao giờ tìm cách khoe khoang điều nào mà con không có, vì tất cả sự giả trá đều là một tấm màn ngăn cản ánh sáng của chân lý chiếu xuyên qua lòng con như ngăn cản ánh sáng mặt trời rọi ngang qua tấm kính trong trẻo vậy.

5. Tình bác ái và Sự Sống Thiêng Liêng
Con phải phân biệt điều nào ích kỷ với điều nào không ích kỷ. Bởi vì sự ích kỷ có nhiều hình trạng, và khi con nghĩ con trừ được tật ích kỷ trong một hình trạng nào rồi thì nó lại nảy sinh ra trong một hình trạng khác mạnh bạo như trước vậy. Nhưng dần dần, sự lo giúp đỡ kẻ khác sẽ chiếm cả lòng con cho đến khi trong trí con không còn chỗ nào và giờ phút nào để nghĩ tới con nữa.

Con còn phải phân biệt một cách khác nữa. Phải học phân biệt Thượng Ðế trong mọi người, mọi vật, dẫu cho vẻ bề ngoài của người ấy hay vật ấy có tồi tệ, xấu xa đến đâu chăng nữa, thì Thượng Ðế vẫn ẩn tàng trong đó. Con có thể giúp người anh em của con bởi trong lòng con với họ đều có cái chung, đó là Sự Sống Thiêng Liêng. Con hãy học cách làm thế nào để thức tỉnh và khơi gợi Sự Sống Thiêng Liêng đó trong con người họ . Như vậy con sẽ cứu được người anh em của con ra khỏi điều sai lầm.

Phỏng trích: M.E.L 

Tin khác
Home

Bản Quyền

Nội dung của website này được bảo vệ bởi Luật bản quyền. Website được đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam và được bảo vệ bởi Luật Pháp.Cấm mọi hình thức sao lưu phát tán , copy dữ liệu trên website mà chưa được sự đồng ý của chúng tôi.

Bài báo

Bài báo nghiên cứu , thảo luận và các vấn đề liên quan

Thư Viện

Thư viện chứa các video, audio, sách về Nhân Điện

Liên Hệ

TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN.