TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN HÀ NỘI

Bài báo »Chuyện sưu tầm

Bí ẩn người chữa bệnh bằng tâm linh - phần 2

Bí ẩn người chữa bệnh bằng tâm linh: phần 2

 Mặc dù những câu chuyện kể về cụ Trưởng Cần hầu như không nói gì về Phật giáo. Trong nhà cụ cũng không thờ các đức Phật và các chư vị Bồ Tát, nhưng trong câu nói của cụ, phong cách con người cụ, cuộc sống thanh tao đạm bạc của cụ luôn toát lên hình ảnh của một vị chân tu đạt đạo.

Ở thời của cụ Trưởng Cần, không chỉ đạo Phật mà hầu hết các tôn giáo khác cũng bị hạn chế, ngăn cấm. Có thể vì điều đó mà cho đến nay, Cụ đắc đạo nào, tu theo pháp môn nào vẫn là một bí ẩn đối với nhiều người. Thêm nữa, những vị chân tu đạt đạo trong Phật giáo đều ẩn mình hành đạo Bồ Tát.

Vị thiền sư hành đạo Bồ tát

Nhiều người khâm phục trước năng lực kỳ diệu của cụ, đã suy tôn cụ lên ngôi thần thánh. Nhưng cụ nói: "Tôi chỉ là người, cũng ăn uống sống chết như mọi người khác"

Cụ còn khôi hài nói: "Tôi sợ đinh câu rút lắm"

Thật sự  với khả năng và công đức của cụ, đối với Phật giáo thì các vị thần thánh chưa đạt xứng tầm với một con người như cụ Trưởng Cần.

Cụ Trưởng Cần đã nói: "Cuốn kinh “Hồi dương Nhân quả” là kinh tu tắt". Và cụ dạy thêm rằng: “Tu là việc khó, nên điều trước tiên là phải biết sửa mình”.

Qua câu trả lời của cụ ta hiểu được một điều là cụ rất am hiểu về quy luật nhân quả.

Cụ có nói là bệnh của con người có hai vấn đề: “thân bệnh và nghiệp bệnh”. Thân bệnh thì có thể chữa được, còn nghiệp bệnh thì khó. Nghĩa là có người có thể khỏi bệnh, có người không khỏi. Vì vậy, mà cùng một thứ bệnh có người cụ nhận lời có người cụ không nhận lời.

Cụ bảo chữa bệnh phải có “Đức”. Tên của cụ là Nguyễn Đức Cần ở đấy có chữ “Đức”. Ở đây, khái niệm đạo đức của cụ là con người sống không làm điều ác, không phạm các tội lỗi với xã hội, không bất hiếu với cha mẹ, đó là đạo đức thông thường và cụ khuyên người ta làm việc thiện.

Nghiệp là do con người tự tạo và con người tự gánh. Thần thánh cũng không giúp được gì. Vì lẽ đó mà cụ Trưởng Cần đã đưa hết những bát hương của bệnh nhân mang đến cụ để ra ngoài sân. Cụ cho rằng ốm thì phải chữa bệnh chứ không phải cúng thờ hàng năm tốn phí biết bao nhiêu tiền.

Trong tư liệu về cuộc đời Cụ viết: “Cụ chữa bệnh và còn bài trừ mê tín dị đoan, cụ đã giải đồng cho biết bao người, vì cụ cho đồng bóng là mê tín. Cụ dậy làm người phải ăn ở có đức thì mới được đẹp, sinh sống hàng ngày phải lao động cần cù, phong tục tập quán thì nước nào cũng có, còn mê tín dị đoan thì nên bỏ”.

Cụ vốn là một người lao động, cụ rất quý những người lao động. Mục đích cuộc đời của cụ là: "Tôi chữa bệnh không lấy tiền, như vậy tôi đã làm lợi cho dân. Đó là điều làm tôi sung sướng. Tôi chỉ muốn mọi người đều có cơm no, áo ấm, không bị ốm đau, thế thôi. Sống mang lại hạnh phúc cho chúng sinh”.

Đó cũng là cuộc sống của các vị Bồ Tát thị hiện trong cõi giới con người.

Có một chi tiết trong cuộc đời của cụ đã chứng minh, cụ đã tu đạt tới mức mở được thiên nhãn, thiên nhĩ tiếp cận với thế giới siêu hình trong lục đạo luân hồi.

Trong câu chuyện nhà giáo Vũ Văn Ngọc kể lại: “Tôi cũng được cụ cho xem những lá thơ của những bệnh nhân trước đây đã được cụ cứu chữa hoặc là có quan hệ với cụ. Trong đó có một bài thơ viết bằng chữ hán, nội dung của bài thơ là sự giao lưu giữa các vĩ nhân. Tôi có hỏi cụ:

-  Con thấy bài thơ này lạ quá, rất đặc biệt, con không hiểu, người viết bài thơ này là người như thế nào? Cụ có trả lời:

- Ông cụ này là Thần sông Tô Lịch, có đến đây gặp tôi mấy lần.

- Thưa ông, bài thơ đó có nhan đề : “Thơ bái tặng Nguyễn chân nhân” với bút danh là Hoài quang Cư sỹ. Quả thật là bài thơ ấy có một khẩu khí rất lạ, nó thể hiện lòng kính mến đối với cụ"

Ở Trung Quốc những vị thầy cao tăng như vậy rất nổi tiếng. Thành tựu tu tập của cụ đã đạt tới quyền năng sai khiến được thế lực siêu nhiên (trời, rồng, quỷ thần…).

Cụ Trưởng Cần cũng là người đã từng mang lại sự sống cho những người vô phương cứu chữa mà có người tưởng như đã chết.

Chữa bệnh bằng nước lạnh hay một vật dụng khác… ở Việt Nam đã có một số người làm được, nhưng chữa bệnh bằng việc Trì Chú, bắt ấn như cụ Trưởng Cần ở Việt Nam từ trước đến nay chưa từng có ai. Vì lẽ đó mà tôi xin được xưng dương tán thán không những công đức chữa bệnh của cụ mà cả những năng lực thần thông cụ đã đạt được.

Một số hiện tượng chữa bệnh khác

Trên mạng có một câu chuyện kể về người cha của ông Hứa Hiếu Lễ (người dân tộc thiểu số) cũng có khả năng chữa bệnh bằng nước lạnh. Chính người con của ông cũng không biết cha mình đã chữa bệnh cho mọi người bằng phương thức gì.

Chỉ biết rằng, nhiều người điên đã khỏi bệnh dù trước đó đã được đưa đi không ít nơi chạy chữa. Những người dân truyền tin cho nhau về khả năng kỳ lạ này. “Cha tôi sẵn lòng giúp mà không kèm theo bất cứ một đòi hỏi vật chất nào. . . " Ông Hiếu Lễ nói. Hồi còn nhỏ, cha ông Hứa có theo học ông thầy Vườn Luông. Đó là một nhân vật cực kỳ huyền bí sống ở cánh đồng Bo Păn. ông thầy Vườn Luông sống cô độc trong một cái lều sâu trong rừng nơi ít người đi tới. ông thầy này có truyền nghề nhưng không phải ai cũng theo học được bởi sự kỳ lạ trong tính nết và sự huyền bí không phải ai cũng có cơ duyên để tiếp nhận được.

Theo ông Hiếu Lễ nhiều lần cha con ông đã nói chuyện về ông thầy Vườn Luông kỳ lạ. Sau này, ông viết lại: "Ông Vườn Luông là một ông thầy cao tay. Tôi cũng được nghe mẹ kể nhiều về ông thầy Vườn Luông. Đó là một người tài cao đức dày, không mấy học trò theo được, chỉ có cha tôi là người hiền lành nhất, trung thực nhất và rất sáng dạ. Ông Vườn Luông tin yêu cha tôi nhất trong đám học trò. Kể từ đó, ông Vườn Luông truyền hết bí mật cho riêng cha tôi". Cách chữa bệnh của cha ông Hứa như sau:

      Thuốc là một chai nước lã trong vắt múc từ dưới mỏ nước mang về. Rồi ông gọi người nhà đốt ba nén nhang mang lên. Ba nén nhang kẹp vào mang tai, ông ngồi thẳng lưng, thẳng cổ như kiểu ngồi tòa sen. Chỉ thấy ông nhắm hờ hai mắt, bất động toàn thân, đó là tư thế ngồi thiền. Không thấy ông bỏ bất cứ vật gì vào chai nước. Khoảng nửa tiếng sau, khi ba nén nhang cháy vừa hết, ông lấy hơi từ lồng ngực khẽ khàng thổi vào chai. Chai nước vẫn trong suốt. Sau đó mang cho người điên uống, dăm ngày sau họ không còn quậy phá nữa. Họ nói năng từ tốn hơn, cử chỉ hành động trở lại bình thường.

Câu chuyện trên cho ta thấy một phần nào cuộc đời, phương thức tu luyện, cách chữa bệnh của cha ông Hứa Hiếu Lễ khá tương đồng với các nhà tu hành Phật giáo.

Câu chuyện thứ hai: Báo CAND có đưa ra một hiện tượng về khả năng chữa bệnh của bà Phú như sau:

       Sau một trận ốm và hai lần điều trị bệnh tâm thần tại Thái Nguyên và Hà Nội, bà Phú tự thấy mình có khả năng đặc biệt. Chữa bệnh bằng nước lạnh. Qua lời đồn thổi, người bệnh tìm đến nhờ bà Phú chữa bệnh. Lượng người dân cả tin lui tới phòng khám của bà theo thời gian gia tăng đáng kể. Có những thời điểm, "phòng khám" chứa tới hàng trăm lượt người. Phương tiện ôtô, xe máy từ các nơi đổ về xếp thành hàng dài ngoài ngõ. Cậu cò Phú vốn dĩ làm nghề buôn bán ở các khu chợ của địa phương. 

 Vinh danh cụ Nguyễn Đức Cần - Nhà văn hóa tâm linh

Sáng ngày thứ năm 15 tháng 7 năm 2010, Bộ môn thông tin dự báo TTNCTNCN và những người chịu ơn cùng gia đình cụ tổ chức Lễ kỷ niệm 27 năm ngày mất cụ Nguyễn Đức Cần (1983-2010) tại nơi cụ đang an nghỉ, xã Thanh Mai, huyện Thanh Oai, Hà Nội. Chúng tôi xin trân trong giới thiệu một bài phát biểu trong Lễ kỷ niệm.

Hôm nay chúng ta có mặt tại đây để tri ân và vinh danh một Người Hà Nội đặc biệt, người đã cống hiến suốt cả đời mình với khả năng siêu thường cho việc chữa bệnh và mang lại hạnh phúc cho rất nhiều người, mở ra nền khoa học ngoại cảm ở Việt Nam. Đó là cụ Nguyễn Đức Cần, một vị thầy vô cùng tôn quý – một nhà văn hóa tâm linh. Kính thưa quý vị khách quý.

Cụ Nguyễn Đức Cần ra đời vào đêm 30 Tết Kỷ Dậu 1909 tại làng Đại Yên, Hà Nội và mất vào ngày 13 tháng 7 năm 1983 (tức ngày mùng 4 tháng 6 năm Quý Hợi). Vậy hôm nay cũng là ngày chúng ta kỷ niệm 27 năm ngày mất của cụ (mùng 4 tháng 6 năm Quý Hợi 1983 – mùng 4 tháng 6 năm Canh Dần 2010).

Chúng ta được biết: Cụ Nguyễn Đức Cần sinh trưởng trong một gia đình nhà nho có truyền thống yêu nước, bản thân cụ cũng đã tham gia cách mạng, từng là Đại đội trưởng Đại đội Lam Sơn. Cụ Nguyễn Đức Cần là người đầu tiên vượt qua hàng rào vào chiếm Bắc Bộ phủ trong ngày cách mạng 19 tháng 8 năm 1945 tại Hà Nội.

Với một khả năng đặc biệt: chữa bệnh không cần dùng thuốc và từ xa, Cụ Nguyễn Đức Cần đã chữa cho hàng vạn bệnh nhân, kể cả những người bệnh “ thập tử nhất sinh”, vô phương cứu chữa, cụ đã mang lại cuộc sống cho rất nhiều người, mang lại nụ cười, hạnh phúc cho gia đình họ. Với tình thương mênh mông đối với những người bệnh, cụ chữa bệnh mà không lấy tiền, kể cả quà cáp của bệnh nhân. Lại nữa, qua việc chữa bệnh, cụ còn giúp người bệnh thấy được những lỗi lầm của họ mà sửa sang tính nết “ăn ở đối xử làm sao cho đúng nghĩa’’.

Cuộc đời của cụ đã trải qua những tháng năm lao động cực nhọc, cuốc đất trồng cây, gồng gánh trong nắng lửa mưa rầu, chính vì vậy cụ đã cảm thông sâu sắc với những nỗi đau khổ của quần chúng lao động thiếu cơm ăn áo mặc, ốm đau bệnh tật không thuốc thang, cụ đã cứu giúp cho hàng ngàn, hàng vạn người bệnh vượt qua những cơn hiểm nguy bệnh nạn. Cụ đã chữa khỏi nhiều loại bệnh như : Điên, ung thư, máu trắng, sơ gan cổ chướng, liệt tay, liệt chân, phù thận, thấp khớp, hen, trĩ, viêm não, đau dạ dày…đã có hàng ngàn bức thư có dán ảnh của những người bệnh gửi đến cảm tạ và ca ngợi công đức của cụ.

Nhưng cái mà cụ cảm hóa đến ruột gan tim óc người bệnh là đức độ của cụ, nó không phải là những khuôn sáo đạo lý sách vở mà chính là nguyên tắc trong cuộc sống hàng ngày của cụ, cụ đã thực hiện một cuộc sống cao đẹp: cần – kiệm - liêm chính - chí công vô tư.

Chúng tôi xin phép được nhắc lại những sự kiện quan trọng liên quan đến việc chữa bệnh giúp đời của cụ.

Năm 1974 được phép của Ủy ban khoa học nhà nước nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải đã đến trực tiếp gặp cụ và tiến hành nghiên cứu việc chữa bệnh của cụ. Ngày 26 tháng 4 năm 1974 trong buổi báo cáo của những người nghiên cứu tại Bộ công an. Bộ trưởng Bộ công an Trần Quốc Hoàn đã phát biểu: “Việc chữa bệnh của cụ Nguyễn Đức Cần là có cơ sở khoa học, trước đây tôi cũng có khả năng này, nhưng do tham gia cách mạng, nếu không tôi cũng có khả năng chữa một số bệnh như cụ Cần’’.

Ngày 30 tháng 4 năm 1974, có thể gọi là ngày đánh dấu sự ra đời của nền Khoa học ngoại cảm ở nước ta, các cơ quan chức năng đã tiến hành quay phim hai ca chữa bệnh của cụ và các bác sỹ phản biện đã công nhận việc chữa bệnh của cụ đã có kết quả ban đầu. Tuy nhiên, sau đó, do nhiều nguyên nhân, việc chữa bệnh của cụ đã gặp một số khó khăn. Năm 1983 cụ qua đời, để lại sự tiếc thương cho bao người đã từng biết đến cụ.

Năm 1997 Đảng và Nhà nước ta đã cho phép thành lập một Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các Hội khoa học kỹ thuật Việt Nam, trong đó có một Bộ môn nghiên cứu năng lượng sinh học của những con người có khả năng đặc biệt như cụ, và vấn đề chữa bệnh của cụ đã được làm sáng tỏ.

Kính thưa quý vị khách quý.

Văn hóa tâm linh là một nền văn hóa đặc biệt, có thể nói từ khi có xã hội loài người thì đã có xuất hiện nền văn hóa tâm linh. Nền văn hóa đó tồn tại song song với nền văn hóa đời thường. Văn hóa tâm linh là mạch ngầm chảy trong lòng nhân loại và ngày nay cùng với sự tiến bộ của loài người trong lĩnh vực khoa học, văn hóa tâm linh được nhìn nhận dưới góc độ của ánh sáng khoa học và nền tảng của nó là đạo đức của con người.

Trong buổi lễ vinh danh cụ Nguyễn Đức Cần hôm nay, chúng ta nhận thức sâu sắc rằng, tiềm năng của con người là vô cùng to lớn, nhưng điều mà cụ muốn nói với các thế hệ chúng ta là sống làm sao cho đúng nghĩa. Cụ đã khuyên nhủ chúng ta : Hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp, hãy làm những điều tốt đẹp, để cuộc sống của mọi người đều tốt đẹp.

Kính thưa quý vị khách quý

Đã 27 năm trôi qua kể từ khi cụ về an nghỉ tại nơi đây, Chúng tôi rất lấy làm vui mừng khi thấy nơi đây đã trở thành một khu tưởng niệm đặc biệt thiêng liêng và những người chịu ơn cụ, những người biết đến danh cụ vẫn thường về đây dâng lên cụ những nén hương thơm ngát để tưởng niệm, để tri ân cụ, để vinh danh cụ – một vị Thầy vô cùng tôn quý – một Nhà văn hóa tâm linh.

Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự đóng góp của những bà con cô bác cùng với thân nhân trong gia đình cụ đã xây dựng nên khu tưởng niệm này.

Chúng ta mong mỏi rằng : Tinh thần đạo đức của Cụ Nguyễn Đức Cần sẽ sáng mãi trong lòng mỗi người.

Chữa bệnh bằng nước lạnh…

Cụ Trưởng Cần. Trong câu chuyện kể của nhà khoa học Nguyễn Phúc Giác Hải có viết:

      “Vậy thì cụ chữa như thế nào? Cụ lấy ra một miếng giấy, cụ bảo người bệnh đốt miếng giấy ấy trên một chậu nước rồi lấy nước ấy rửa chỗ đau của cơ thể. Rõ ràng khi thấy hiện tượng đó thì người nào cũng thấy đó là thần bí mà người ta có thể gọi là mê tín dị đoan, thế nhưng khi tôi chụp ảnh người bệnh ấy khi chưa chữa thì đầy những vẩy nến trên cơ thể và sau khi rửa cái nước đó thì sau hai tuần lễ nó đã bớt đi rất nhiều. Trước đó người bệnh đã đi chữa ở nhiều nơi nhưng không khỏi”….

Trường hợp khác: “Cụ nói với một người ngồi gần đấy đưa cho cụ cái khay trong đó có những miếng giấy. Cụ cầm miếng giấy tích năng lượng vào đó rồi cụ bảo đốt đi. Một người cầm miếng giấy đó đốt trên cốc nước rồi tôi uống cái cốc nước đó”.

Hầu hết, những bệnh nhân được cụ chữa đều theo phương pháp này. Với phương cách này cụ có thể chữa được bệnh cho nhiều bệnh nhân ở rất xa (Đức, Tiệp, Canada…) mà không cần bất kỳ một loại thuốc nào. Có rất nhiều bệnh nhân được cụ chữa theo phương pháp này. Bài viết có hạn, tôi xin được trích dẫn một số trường hợp về phương cách chữa bệnh này của cụ.

      “Tôi có lên thưa lại với cụ thì cụ lại cho một mảnh giấy mang về, cụ dặn để trong người cho cô ấy yên tâm, cho thần kinh ổn định.

     - Thưa ông, xin ông cho biết mảnh giấy ấy như thế nào?

    - Mảnh giấy đó chỉ bằng cái bao diêm thôi, cụ viết một chữ vào đấy, sau đó cứ mỗi một tuần là tôi lên xin cụ, khoảng 4 tháng sau thì nhà tôi đã có thể tự lên trên cụ một mình và khoảng gần một năm thì nhà tôi khỏi hẳn."

Trường hợp khác: “Tôi lên cụ, cụ cho mảnh giấy đề chữ sót rau, thế là hôm sau cháu khỏi, đến bệnh viện cũng phải ngạc nhiên. Cháu nội tôi bị chàm, cụ cho miếng giấy đặt lên trán, thế là khỏi. Đúng là một sự kỳ lạ….”.

Qua lời kể của các bệnh nhân được cụ chữa thì họ chỉ nói là cụ viết một ký hiệu nào đó trên một tờ giấy nhỏ, sau đó đưa cho người bệnh đem về đốt hoặc dán lên chỗ đau, sau một thời gian bệnh nhân khỏi bệnh.

Trước khi cụ đưa tờ giấy đó, sau khi người bệnh mang về, cụ làm gì không ai biết được. Tôi chưa thấy một tư liệu nào nói về vấn đề đó.

Lễ kỷ niệm 90 năm ngày sinh cụ Nguyễn Đức Cần 1909-1999

 

 

 

 

 

 

Nguồn: ue.vnwebblog.com

 

 

Tin khác
Home

Bản Quyền

Nội dung của website này được bảo vệ bởi Luật bản quyền. Website được đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam và được bảo vệ bởi Luật Pháp.Cấm mọi hình thức sao lưu phát tán , copy dữ liệu trên website mà chưa được sự đồng ý của chúng tôi.

Bài báo

Bài báo nghiên cứu , thảo luận và các vấn đề liên quan

Thư Viện

Thư viện chứa các video, audio, sách về Nhân Điện

Liên Hệ

TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN.