Nghiên cứu »Chuyện sưu tầm »Lạc vào tiền kiếp

Lạc Vào Tiền Kiếp


Sinh thuộc dòng dõi thư hương, người Nhã Nam. Tuổi thanh niên đầy nhiệt huyết cộng với giáo huấn nghiêm minh của phụ thân, chàng sớm sủa gặt hái nhiều thành đạt trên con đường khoa bảng sau mười mấy năm trường miệt mài ở trong cửa Khổng sân Trình sôi kinh nấu sử. Tuổi trẻ tài cao, bước thang mây của cuộc đời chàng rõ ràng đang thênh thang rộng mở. Hỡi ơi, chàng đi chưa được mấy bước trên nẻo đường sự nghiệp văn hóa mà chàng say mê thì quê nhà xảy ra cuộc chính biến Thất Ngũ, mọi kế hoạch, dự tính của chàng tuôn theo dòng nước lũ. Chán nản, chàng bèn giong buồm lưu lạc giang hồ với hai bàn tay trắng. Trải nhiều phen sóng gió ruổi dung, thuyền chàng tấp vào bến nước Du Sa.

Sau mấy năm bỏ hết thời gian vào chuyện đánh vật với áo cơm và miệt mài nghiên bút trở lại trên đất nước người, một đêm nằm gác tay lên trán, Sinh bỗng chợt nhận ra rằng con người chàng không thể nào chịu đựng được cái cảnh “sáng xách ô đi tối xách về” vào luồn ra cúi, khom lưng cho người ta sai khiến được. Vốn đã thừa hưởng truyền thống tự lập tự cường của gia đình, chàng quyết định gom góp hết tài sản dành dụm bấy lâu, lần dò đến Thất Xích Châu tìm kiếm cơ hội vươn lên.

Ở Thất Xích Châu, không nề hà sóng nước hiểm nguy gian khổ trên biển cả, chàng cật lực làm việc, quên tháng quên ngày. Với trí tuệ và tài năng cộng thêm sự cần cù nhẫn nại, mấy năm liền chàng thành công lớn, những tưởng sẽ trở thành một tay cự phú không lâu. Lại cũng không ngờ, trời bày một cơn giông tố, bao nhiêu tàu bè và bến bãi của chàng tậu được trong thời gian qua bị hư hỏng nặng nề, bỏ tiền ra tu bổ vừa xong chưa kịp thu lại vốn liếng thì thình lình nghe tin, một tàu dầu bị vỡ làm đôi ở ngoài khơi đúng vào khu vực hoạt động của ngư phủ cung cấp hải sản cho chàng, thế là, chàng gần như trắng tay trở lại. Giã từ bãi Gia Viết Tân ở Thất Xích Châu, chàng rũ áo bỏ biển lên bờ.

Lần này, chàng quyết định khăn gói lên đường trở về Phượng Sồ Vệ Nhã Châu, trở về Mộc Ðịa Nhai, một khu vực cách Phiêu Ly Thành đôi ba dặm về phía tây nam, nơi mà ngay buổi đầu tiên huynh đệ chàng chân ướt chân ráo đến tạm cư. Kỳ thật, Mộc Ðịa là tên của một con đường mà mọi sinh hoạt thương mại của dân chúng quanh vùng tập trung vào đó nên người ta vẫn quen gọi là khu Mộc Ðịa Nhai. Sinh trở về Mộc Ðịa Nhai trước hết là để nghỉ ngơi sau một thời gian dài mệt mõi cật lực phấn đấu với đời, sau nữa là tìm kiếm một cơ hội kinh doanh khác.


Mùa hè, một buổi chiều nhàn rỗi, Sinh men theo một con đường mòn trong vùng đi rong chơi hướng lên một ngọn đồi thấp. Ngọn đồi thật ra là một công viên nhỏ không có rào chung quanh nhưng có một cái cổng gỗ hờ hững nằm ngay lối vào, trên cổng có tấm biển nhỏ, Sinh ghé mắt nhìn đọc được mấy chữ “Cốc Tích Viên” đã nhạt nhòe. Trên đồi là những gốc tùng, gốc phong già cỗi, cành lá, cội rễ khẳng khiu vặn vẹo, áng chừng là cây đã sống ở đấy cả trăm năm hơn. Bên triền đồi có một khu mộ địa, Sinh lẩn thẩn đi vào khu mộ địa. Ða số những nấm mồ ở đấy đã trải qua nhiều năm tháng, Sinh tò mò ngồi xuống đọc hết mộ chí này đến mộ chí khác. Nhìn tên họ khắc trên mộ bia chàng biết được những nắm xương tàn kia cũng giống như chàng đã lưu lạc đến đây từ nhiều nơi trên thế giới. Ði chán, thấy bên triền đồi dưới một gốc cổ tùng có phiến đá phẳng, chàng bèn đến đấy ngồi nghỉ chân.
Buổi chiều,nhìn cảnh vật chìm đắm trong nắng quái hắt hiu, gió phất phơ lay động mấy ngọn cỏ dại mọc quanh những mộ chí bám đầy rong rêu xiêu vẹo, lòng Sinh dâng lên một mối cảm hoài, chàng ngậm ngùi cho số phận của con người. Chàng mường tượng con người nằm dưới kia phải chăng cũng đã một thời bôn ba xuôi ngược, tranh giành hơn thua từng chút một với cuộc đời để mong đoạt được vài ba ước vọng nào đó. Và họ thành công hay thất bại? Mà rồi thành công hay thất bại, trước mặt chàng hôm nay cũng chỉ còn lại một nắm đất khô cỏ áy bóng tà. Tiền bạc đâu? Danh vọng đâu? Hậu nhân của họ giờ này có còn ai đang hưởng thụ những thành quả ấy, có còn ai biết đến những khó nhọc mà họ đã vượt qua. Nhắc đến hậu nhân, đến người đời sau của họ, Sinh hốt nhiên bàng hoàng nghĩ đến hậu nhân của mình, và chàng cảm thấy ngao ngán ngậm ngùi thêm.

Những người đàn ông khác ở lứa tuổi của chàng giờ này ai nấy đã con đàn cháu đống, lại còn có những vị sẵn sàng lên chức nội, ngoại không chừng. Mà chàng, quanh đi quẩn lại chỉ có một mình vào ra thui thủi. Ðâu phải Sinh kém tài kém đức, đâu phải chàng quá phàm phu tục tử hay là một thư sinh nghèo kiết xác đến nỗi không tìm được một hồng nhan tri kỷ mà bầu bạn sớm hôm, mà nâng khăn sửa túi, mà sinh con đẻ cái để nối giòng giữ giống cho chàng. Trải băm mấy năm làm người, từ lúc còn là một thư sinh nghịch ngợm cho đến khi thành một nhà mô phạm nghiêm khắc, thành một chủ nhân ông trẻ tuổi, chàng đã có nhiều cơ hội gặp gỡ, tiếp xúc với không biết bao nhiêu là mỹ nhân trong thiên hạ ở mọi tầng lớp xã hội. Cũng có nhiều lúc chàng cảm thấy háo hức, xao xuyến khi trông thấy một bóng hồng tha thướt, một nhan sắc mỹ miều, và cũng có lúc chàng tưởng đã được một mái gia đình yên ấm như bao người khác, nhưng rồi khi tiến sâu vào quan hệ của đôi bên, chàng thường hay trở thành người rút lui có trật tự hay …dậm chân tại chỗ vì một lý do gì đó khiến chàng không thoải mái để rồi đường ai nấy đi. Rút cục lại, chàng vẫn cứ cô đơn và cô đơn. Có phải chàng lý tưởng hóa cuộc đời quá chăng? Có phải chàng quá vô duyên chăng? Chàng luôn là người thành công trong việc chinh phục phụ nữ kia mà…Chàng chưa tìm thấy câu trả lời nào thích đáng cũng như chưa tìm thấy được ý nghĩa đời sống này của chàng. Chàng đã phấn đấu miệt mài, chàng nỗ lực liên tục trong công việc thường nhật,chàng không có thú vui nào để đam mê, hưởng thụ đời sống như bao người đàn ông khác, chàng không rượu chè bê tha,không đắm đuối cờ bạc gái trai…Tất cả thời gian của chàng từ thời niên thiếu cho đến bây giờ đều nỗ lực dồn vào mục đích xây dựng một mái gia đình vững chắc theo truyền thống Á Ðông mà tổ tiên chàng đã sống qua bao thế hệ. Chàng từ chối mọi thú vui mà những người đàn ông khác đã say mê, đối với chàng chỉ có sự nghiệp là trên hết và cứ như thế chàng miệt mài làm việc và làm việc, chàng không cho phép mình sống hưởn đãi, dể duôi. Chàng luôn luôn bắt mình phải là một người xuất sắc từ thuở bé thơ, và cho dù bây giờ chàng đã có thể ngừng nghỉ để hưởng thụ đời sống, để vui chơi, nhưng chàng đã không như vậy, chàng còn đang tìm kiếm một cơ hội khác để đấu tranh, để thách đố với cuộc đời. Ðối với chàng đó là những điều chàng phải làm cho bằng được, và chàng đã làm được, dù có thất bại chàng cũng sẽ không bỏ cuộc bao giờ. Nhưng …chàng làm tất cả những việc đó để làm gì, cho đến bây giờ chàng cũng chưa biết được…

Mãi chìm đắm trong trầm mặc, Sinh không hay chàng đã đứng lên tiếp tục đi theo con đường mòn bên triền đồi hướng về phía gió có thoảng một mùi hương quen thuộc dễ chịu. Sinh chưa định được đấy là mùi hương gì, chỉ biết nó gây cho chàng một cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng, nó gợi lại trong lòng chàng một xúc cảm êm đềm mà dường như chàng đã đánh mất từ lâu lắm trong đời. Sinh vẫn bước đều đặn theo mùi hương một cách vô ý thức, tư tưởng chàng vẫn triền miên không rời khỏi những dấu hỏi nặng nề to tướng về kiếp nhân sinh.

Cảm thấy trong người thoải mái, bất giác Sinh ngẩng mặt lên trời thở một hơi dài khoan khoái, chàng bỗng nhìn thấy bên kia đồi phía cuối đường mòn, ẩn hiện một mái ngói rêu phong dưới tàng cây xanh rì rậm rạp, vài làn khói mỏng lững lờ tản mát trên đầu cây ngọn cỏ, á

Tin khác
Tin mới
Phong thủy - Nhân Điện ứng dụng
Ngôn ngữ
Language: loading...
Calendar
Liên kết
Sự kiện
Thống kê
Trực tuyến: 6
Hôm nay: 620
Hôm qua: 1010
Tháng này: 22733
Tháng trước: 27254
Lượt truy cập: 1033092
Quảng Cáo
  • Facebook
Designed by: WEB60S.COM

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN
  • Điện thoại: 04- 6 2947292 - 097 6661313
  • E-mail: info@nangluongcuocsong.com.vn
  • Tư vấn khóa học giải đáp về Nhân Điện
  • Hỗ trợ các vấn đề trên website