TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN HÀ NỘI

Bài báo »Chuyện sưu tầm

Hương tiền kiếp

HƯƠNG TIỀN KIẾP

 

Hương tóc đó em đem từ tiền kiếp

Cho anh ôm tình cũ một vòng tay

 Trần Dũng không thể nào tin vào mắt mình nữa. Là Hương? Chính là Hương - người con gái của mối tình đầu ngày cũ, mà bao năm nay anh đã tìm kiếm, anh đã đi rất nhiều nơi, đến nhiều miền đất khác nhau, gọi khản đặc tên của Hương trong vô vọng, trong đau đớn rã rời.

 Giờ đây Hương đang đứng trước mặt anh, với nụ cười, ánh mắt thân quen như ngày nào. Suýt chút nữa anh lao đến ôm chặt cô gái, nếu không kịp nghe bạn anh, nhạc sĩ Thế Hùng, giới thiệu: “Đây là Cúc Phương, một nữ thi sĩ trẻ tuổi tài năng của thành phố mình. Giới thiệu với Dũng để hai bạn làm quen”.  Cô gái khẽ cúi đầu chào Dũng. Cố nén niềm xúc động trào dâng mãnh liệt trong lòng, Dũng gật đầu chào lại cô gái. Anh thoáng quan sát Cúc Phương. Cô gái nhỏ nhắn, hiền lành thuỳ mị trong tấm áo dài truyền thống, phảng phất một nét gì đó rất trang nhã, thanh tao.

“Ừ nhỉ. Cô ấy làm sao là Hương được… đã bao nhiêu năm rồi… từ ngày Dũng để lạc mất Hương trong chuyến viễn du ngày đó, đến nay cũng đã hơn hai mươi bốn năm trôi qua”.

Thế Hùng như thấu hiểu điều gì đang xảy ra trong ánh mắt xa xăm của bạn anh. Đã mấy chục năm nay rồi… có nỗi buồn niềm vui nào mà các anh không san sẻ với nhau. Hùng biết, lần này Dũng về thăm quê cũng chỉ vỏn vẹn một tuần, sau hơn mười năm trời dài dằng dặc trong chia biệt. Với tấm lòng yêu thương bạn chân tình, Hùng âm thầm sắp xếp những khoảng thời gian riêng cho Dũng và Phương trò truyện với nhau. Hùng có cảm giác rằng, Cúc Phương chính là gút mắt để tháo gỡ cuộc tìm kiếm trong tuyệt vọng hơn hai mươi bốn năm nay của Dũng. Thi cũng đồng tình với Hùng về việc này. Nhóm ba người Dũng, Hùng với Thi đã thân thiết hơn hai mươi năm nay, tình cảm gắn bó như anh em ruột thịt. Hùng không đành lòng để bạn anh mang mãi một niềm khắc khoải trong lòng… khi mà mái tóc của ba đứa đã không còn xanh nữa. Với lại, Cúc Phương là người bạn tri âm tri kỷ trong thơ nhạc của Thế Hùng, nên Hùng càng có cơ sở để tin rằng, cô gái bé nhỏ ấy sẽ làm nên một điều kỳ diệu trong chuyến viễn du (có lẽ là cuối cùng) này của Dũng.

Cả nhóm bốn người: Dũng, Hùng, Thi và Phương đã có những chuyến đi đầy kỷ niệm đến nhiều nơi trên quê hương miền Tây… Từ những buổi dạo chơi tại khu du lịch Phù Sa, cùng ngắm phong cảnh đẹp như tranh như nhạc, thưởng thức những món ăn dân dã thấm nồng hương vị quê hương, đến những buổi xuôi thuyền trên dòng sông Hậu hiền hoà, mênh mang, ngắm nhìn những cánh đồng lúa bạt ngàn xanh thẳm sau những triền đê, lắng nghe thiên nhiên giao hoà như những tấm lòng đang rộng mở, âm thầm quyện vào nhau trong niềm xúc động vô biên… Qua những cuộc gặp gỡ đó, Dũng dần phát hiện ra, Cúc Phương không chỉ giống Hương ở nụ cười, nét đẹp bên ngoài, mà ngay cả tâm hồn thánh thiện bên trong cũng trùng khớp như một.

Sau những chuyến đi chung, cuối cùng Trần Dũng và Cúc Phương cũng có một cuộc gặp gỡ rất riêng, trong một cảm giác mơ hồ khó tả. Đi lặng lẽ bên nhau dưới cơn mưa rào cuối thu, Dũng đưa Cúc Phương về lại ngôi trường cũ nơi ngày xưa Dũng và Hương đã từng học. Và đây cũng là ngôi trường Cúc Phương đã gắn bó suốt ba năm cấp ba. Dạo bước chầm chậm trên con đường có hai hàng hoa sứ, hương hoa cùng với hương tóc của Cúc Phương thoảng vào hồn Dũng một cảm giác thương nhớ lạ lùng. Chính là hương tóc của em ngày ấy… mùi hương hồn hậu làm Dũng bàng hoàng, chìm đắm vào một cõi xa xăm của một trời hương cũ. Cô gái đang bên cạnh Dũng là ai… là Cúc Phương, hay chính là Hương… hay chính là em - người yêu trong tiền kiếp, theo vòng xoay của định mệnh, đã trở về bên anh…?

 Cúc Phương không làm sao quên được những khoảnh khắc kỳ diệu bên Dũng, những giây phút dẫu rất ngắn ngủi nhưng đã tạc vào tâm khảm Phương một niềm thương nhớ vô bờ, như nghiệp duyên từ tiền kiếp. Dẫu cách xa hơn nửa vòng trái đất, nhưng những nhớ thương luôn mang tình yêu của anh về bên em. Như đêm nay, mail anh viết “khi tình nhân nhớ nhau quay quắt, khi thức giấc về đêm nhìn trăng vằng vặc, và nhớ về hơi thở nhịp tim… không phải của mình…”… nỗi nhớ ùa về thổn thức trong em, nỗi nhớ như những mũi kim châm vào trái tim em nhói buốt… Mùa đông sắp đến rồi anh nhỉ… nhưng mãi mãi trái tim em đã gửi lại nơi con đường mưa mùa thu ấy, nơi ta run rẩy siết chặt tay nhau và gửi cho nhau lời hẹn ước… sẽ không quên, phải không anh?

Lại thêm một buổi sớm mai trôi qua mà không có anh bên cạnh… Ngoài kia những ngôi sao đã vụt tắt trên nền trời hưng hửng sáng, và bài thơ em viết cho riêng anh, đã hoàn thành. Em sẽ để bài thơ này làm chủ đề cho tập thơ Hương Tiền Kiếp mà sắp tới em sẽ ra. Và em sẽ gửi tặng món quà này cho anh vào ngày sinh nhật của chúng mình…

Cúc Phương suy nghĩ miên man mãi, nếu như không nhận được dòng tin nhắn của Thế Hùng. “Nữ thi sĩ ơi, anh đã phổ nhạc xong những bài thơ em gửi rồi. Có sáng tác mới không? Cho anh đọc ké với nào, rồi anh sẽ trả công em… một cái quạt mo…”

Cúc Phương phì cười, bao mệt mỏi sau cả đêm thức trắng dường như tan đi. Thế Hùng luôn là người đem đến cho Cúc Phương những gì tốt lành nhất, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Phương trong mọi tình huống, là bờ vai tin cậy bình yên để Cúc Phương giấu vào đó những giọt nước mắt xót xa. Thế Hùng đã phổ nhạc xong gần hai mươi bài thơ của Cúc Phương. Cả hai sẽ cùng ra tập thơ nhạc, trước khi Cúc Phương ra tập thơ riêng đầu tay. Là một cây bút trẻ, sớm có được những thành công trên văn đàn, và được một nhạc sĩ nổi tiếng phổ nhạc, những điều may mắn này vô tình đã biến Cúc Phương trở thành đề tài cho sự ghen ghét của người đời. Những sóng gió cứ xảy đến liên tục làm Cúc Phương như quỵ ngã, có những lúc tưởng chừng như cô không thể nào tiếp tục con đường văn chương nữa. Phương nghĩ, hay là mình cứ tìm một công việc gì đó ổn định, rồi cứ thế sống yên bình cho đến cuối đời, không viết, không làm thơ nữa, lúc đó sẽ không còn ai đố kỵ, ghen ghét Phương.

“Bất kỳ công việc nào cũng tồn tại sự bon chen và tranh đua, bởi vì con người lúc nào cũng muốn vượt xa người khác để tiến đến thành công, danh lợi. Em có làm công việc nào khác cũng vậy thôi. Thế thì tại sao em phải từ bỏ niềm đam mê của mình, nếu như chẳng thay đổi được gì? Điều em cần làm bây giờ không phải là trốn tránh, mà là đối mặt với nó. Hãy bằng tài năng thực sự của em, chứng minh cho những người đời thấy, em đã đi lên bằng chính đôi tay và khối óc của mình, chứ không phải nhờ bất cứ mối quan hệ nào hết.” – Thế Hùng luôn bên cạnh khuyên bảo, khuyến khích, động viên Phương. Những lời nói chân tình ấy đã giúp Cúc Phương giữ vững niềm tin đi tiếp con đường đầy khó khăn thử thách này.

Thế Hùng cũng là cầu nối cho cuộc gặp gỡ giữa Trần Dũng và Cúc Phương. Khi Trần Dũng rời Việt Nam về Connecticut, anh vẫn mang trong lòng niềm trắc ẩn chưa giải thích được về mối liên hệ giữa Cúc Phương và Hương. Qua trò chuyện với Hùng, Dũng phát hiện ra anh và Cúc Phương có cùng tuổi Tuất, sinh cùng tháng cùng ngày… và năm nay Cúc Phương hai mươi bốn tuổi, bằng đúng hai mươi bốn năm Dũng đã thất lạc với Hương… và nụ cười, ánh mắt, hương tóc của Cúc Phương… tất cả nói lên điều gì? Khi mà ngay cả khoa học cũng không thể nào lý giải được những vòng xoay kỳ diệu của vũ trụ…

 Mail của Trần Dũng kể về những sự trùng hợp ấy làm cho Cúc Phương bàng hoàng. Một điều gì rất huyền diệu bỗng thức động trong Phương. Những giấc mơ về một ngày tháng xa xăm nào đấy cứ ẩn hiện trong tâm trí Phương, những hình ảnh mơ hồ nhưng quá đỗi thân thương… những vệt sáng ký ức mang theo những hình ảnh không rõ ràng, đứt đoạn, chấp nối… cứ ẩn hiển như khói như sương, kể từ lần đầu tiên Cúc Phương gặp Dũng.

Đêm nay giấc mơ kinh hoàng kia lại đến… như một cuốn phim thời gian. Phương như lạc vào một cõi mênh mang đen thẫm… tiếng rất nhiều người la hét, gào khóc, sóng và gió mưa cuộn lấy con tàu… những con sóng thật dữ dội như những bàn tay ma quái tủa lên bao phủ toàn bộ con tàu, nhấn chìm tất cả… những cánh tay chơi với, những tiếng kêu khản đặc dần tắt trong vô vọng… Phương thấy mình chìm… chìm sâu…chìm mãi mãi cùng với rất nhiều người xuống lòng biển đen thẫm… hình ảnh cuối cùng mà Phương thấy trong nước mắt nhoà tan là dáng người liêu xiêu của Dũng đang thảng thốt trông ngóng về phía Cúc Phương… nhưng xa quá… xa quá Dũng ơi… có lẽ bây giờ Cúc Phương không cách nào đến được nữa… em sẽ mang theo tất cả những lời hứa, lời hẹn ước của em và anh xuống lòng biển sâu hun hút kia… và một ngày nào đó trong kiếp này, nếu có điều huyền diệu, đôi ta sẽ gặp lại nhau…

Những tia sáng đầu tiên len lỏi vào phòng, kéo Cúc Phương ra khỏi cơn mơ. Phương cố mở mắt, chưa khỏi bàng hoàng và sợ hãi. Là mơ? Rõ ràng chỉ là giấc mơ, sao nước mắt lại ướt đầm gương mặt Phương, và rõ ràng Phương đã tỉnh rồi, nước mắt vẫn không ngừng chảy… dòng nước mắt mặn đắng như vị nước biển… Cúc Phương cảm thấy khản đặc trong cổ họng, như cô đã gào khóc, đã kêu cứu một cách tuyệt vọng trong cơn chới với suốt đêm qua… Từ sau giấc mơ ấy, suốt một tuần liền Cúc Phương bị vây bủa trong một tâm trạng hỗn loạn, đau đớn và sợ hãi. Nỗi đau buồn trong giấc mơ hồi hôm làm cho Cúc Phương quỵ ngã hoàn toàn… rất nhiều người đã kêu cứu… rất nhiều người đã chết… Xung quanh là màn đêm đen kịt mênh mông, sóng và mưa vần vũ, huỷ diệt tất cả… Cúc Phương đã ở đó, cô đã chứng kiến tất cả, và chính cô đã bị nhấn chìm cùng với những con người đáng thương kia… Khi ra đi tất cả họ, tất cả chúng ta đều hy vọng sẽ đến được bến bờ, ước mong tìm cho mình một cuộc sống mới… Nhưng có ai ngờ, lần ấy là chuyến viễn du đến vùng đất tử thần… là một cuộc ra đi vào hư vô, mãi mãi biến mất trong vòng xoáy hun hút không lối về… Cùng lúc chứng kiến tận mắt sự ra đi của hàng trăm người… nỗi đau thống thiết đã bóp nghẹt hoàn toàn trái tim Cúc Phương, làm cho cô như ngạt thở, như ngất đi trong khoảnh khắc vừa tỉnh lại… suốt tuần này mẹ cô, người nhà cô, ai cũng lo lắng cho cô, mời bác sĩ, kê toa, thuốc thang đầy đủ… nhưng không làm sao giúp Cúc Phương có lại được sức sống.

Thế Hùng vô cùng lo lắng khi biết tình trạng của Cúc Phương. Anh điện thoại, nhắn tin động viên, tìm đủ mọi cách an ủi cô gái đa cảm đó.

“Nếu là giấc mơ, thì em không có gì phải buồn khổ nữa. Còn nếu đó là ký ức, thì cũng đã là chuyện trong quá khứ xa xăm, em càng không nên buồn khổ. Nếu em là Hương, và vòng xoay định mệnh đã đem em trở lại cuộc sống này, thì em càng phải phấn chấn lên, sống hết mình lên, sống cho cả những người đã chết… bởi vì, em xuất hiện trên đời này là để làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, em biết không?”

Những lời quan tâm đầy yêu thương của Thế Hùng đã xoáy sâu vào tâm trí đang tuyệt vọng của Cúc Phương, tựa như một nguồn ánh sáng dẫn đường cho Cúc Phương thoát khỏi màn đêm đen tối, tìm thấy chính con người mình. Cúc Phương gục lên vai Hùng, cô khóc để tất cả đau thương trôi đi theo dòng nước mắt, và những gì còn lại, những ký ức, những gì đã qua sẽ mãi mãi in sâu, mãi mãi vẹn nguyên trong tim Phương, nhắc nhở cô mỗi ngày đến trong cuộc đời này đều quý giá biết chừng nào…

 “Hai mươi bốn năm, tình cờ nếu còn gặp gỡ, mắt nhìn thoáng giây, chưa quên phải không em? Thêm hai chu kỳ, trông mong và ký ức mờ như sương, sẽ ngoảnh mặt đi vì không dám nhớ, vì trong vô thức, còn thương…” Mail của Trần Dũng đã giúp những ký ức trong Cúc Phương dần trở nên rõ nét. Cô dồn hết tất cả những ký ức, những nhớ thương vào những bài thơ. Luôn luôn có một điều gì đó sâu xa trong tiềm thức, thúc giục Cúc Phương phải viết ra tất cả, viết một cách chân thực về những nhớ thương, những mong ngóng dài đằng đẵng suốt hai mươi bốn năm nay của một linh hồn vương vất… Và cuối cùng, những bài thơ cho tập Hương Tiền Kiếp cũng đã hoàn thành một cách trọn vẹn. Tập thơ này là toàn bộ phần ký ức của Hương còn lại trong Cúc Phương.

Qua mail của Thế Hùng, Trần Dũng biết được những khó khăn mà Cúc Phương phải đối mặt trong quá trình ra tập thơ đầu tay. Trần Dũng cùng hợp tác với Thế Hùng, cả hai âm thầm hỗ trợ giúp đỡ Cúc Phương phát hành tập thơ một cách thuận lợi. Nhờ đó Cúc Phương đã kịp gửi tặng tập thơ cho Trần Dũng trước ngày sinh nhật của cả hai.

Tập thơ Cúc Phương gửi tặng làm cho Trần Dũng vô cùng xúc động. Mỗi chữ, mỗi dòng thơ như thổn thức trong Dũng, làm anh choáng ngợp trong một trời nhớ thương. Sau cơn bàng hoàng, Trần Dũng vội gọi người trợ lý đặt cho anh vé máy bay trở về VN vào đúng ngày sinh nhật của cả hai. Hương ơi! Ngày xưa anh đã để lạc mất em một lần rồi, giờ đây, anh sẽ không để mất em một lần nữa… như lời chúng ta đã hẹn ước cùng nhau…sẽ gặp lại trong kiếp này, ở đây…

LÊ NHƯ NGỌC

 

Tin khác
Home

Bản Quyền

Nội dung của website này được bảo vệ bởi Luật bản quyền. Website được đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam và được bảo vệ bởi Luật Pháp.Cấm mọi hình thức sao lưu phát tán , copy dữ liệu trên website mà chưa được sự đồng ý của chúng tôi.

Bài báo

Bài báo nghiên cứu , thảo luận và các vấn đề liên quan

Thư Viện

Thư viện chứa các video, audio, sách về Nhân Điện

Liên Hệ

TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN.