TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN HÀ NỘI

Bài báo »Thảo luận tâm linh

TẢN MẠN VỀ TRIẾT LÝ NHÂN SINH

Con người thường sống theo bản năng, như nhu cầu ăn ngon, mặc đẹp, ngủ nghê thẳng giấc, luôn mong muốn có gia đình hạnh phúc, kinh tế khá giả để có thể vui chơi thoải mái… xem như mình đã thỏa mãn trọn vẹn một cuộc sống lý tưởng lắm rồi, nhưng có lúc ta suy tư: nếu cuộc sống chỉ có thế thì ý nghĩa của cuộc sống là gì? Nếu cuộc đời ta suôn sẻ như ý, chắc ta được sung sướng, nhưng nếu gặp nghịch cảnh thất bại, chắc hẳn ta sẽ khổ sở lắm: Vậy thì ai, cái gì quyết định sự sướng khổ của một kiếp người? Có một định mệnh hay không? Hay chỉ là một rủi may bất định.Và để có hạnh phúc, ta có nên tranh danh đoạt lợi, chiếm hữu bằng cách nào để đạt cho được cái hạnh phúc vật chất đó, bất chấp sự khổ sở của người khác. Vậy có xứng đáng không, có bất công không?
Một số người khác thì cho rằng: cuộc sống phù du, dâu bể, muốn tránh đi mọi phiền toái của kiếp nhân sinh, mong tìm con đường giải thoát, tìm sự an lạc trong tâm hồn. Cũng có người nghiệt ngã hơn “xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo” dấn thân vào con đường thoát tục, cắt ái ly gia đi tu để mong được giải thoát khỏi kiếp luân hồi!
Nhìn ra Thế giới, thì lại thấy các cuộc xung đột ý thức hệ, đối nghịch tôn giáo khó giải quyết được một cách hòa bình và chiến tranh có thể khiến con người hủy diệt lẫn nhau. Ngoài ra để giải quyết nhu cầu của cuộc sống, con người đang khai thác cạn kiệt các nguồn tài nguyên của trái đất, gây ô nhiễm nặng nề cho môi trường sinh sống, khiến hằng loạt thiên tai xảy ra làm trái đất không còn thích hợp cho một cuộc sống an toàn hạnh phúc nữa.
Vậy đâu là chân lý, là cứu cánh của cuộc sống? Tầm đạo có phải là một lối thoát cho sự bế tắc của tâm tư, một lời giải đáp cho câu hỏi rốt ráo: “ta từ đâu đến, đến đây để làm gì, và khi chết ta sẽ đi về đâu hay chăng?
Đạo là gì nếu không phải là: CON ĐƯỜNG, con đường giả từ thế giới nhị nguyên với đối lực là chánh tà, thiện ác tốt xấu, để đi tìm sự thuần chân, vô ngã của chân lý nhất nguyên, là con đường hợp nhất với Thượng Đế trở về với Khối Sáng..
Trong ngành Nhân điện của chúng ta, Thầy Lương Minh Đáng rao giảng một quan niệm nhập thế đời đạo song tu: “đời ta giúp cho người bớt bịnh, bớt đau; đạo ta giúp các linh hồn bất tử bất diệt trở về với khối sáng”. Đây rõ ràng là một nhân sinh quan chiết trung,với khởi điểm ngay trong thế giới nhị nguyên, vừa hợp với nhân đạo (ta lo tròn trách nhiệm với gia đình, tổ quốc) vừa thiên về tâm linh, giới thiệu được với chúng ta một cứu cánh, một lối thoát, chuẩn bị cho một kỷ nguyên Thượng Ngươn Thánh đức, trong chu kỳ tiến hóa của nhân loại.
Để sống đời Thánh Đức, Thầy Đáng cũng dạy chúng ta phải có một thể xác minh triết, một linh hồn giác ngộ, phải hợp nhất giữa thể xác và linh hồn để tìm được sự tự do thật sự, không phải là đạt chân lý nhất nguyên hay sao? Minh triết và giác ngộ, nhìn từ một góc độ, cũng như là hình với bóng. Giác ngộ có thể hiểu là giải thoát khỏi sự nô lệ vào cái trí luôn luôn tư duy không ngừng nghỉ, là chấm dứt sự xung đột nội tâm, là sự tận diệt mọi nguồn gốc đau khổ!
Trí óc chúng ta sẽ là một công cụ tuyệt vời nếu được sử dụng đúng cách; trái lại nếu dùng không đúng, nó sẽ gây tác hại và có thể mang đến bịnh hoạn về vật chất lẫn tinh thần. Dùng trí không đúng cách có nghĩa là bạn không dùng nó mà để nó ..dùng bạn! Đã có Triết gia định nghĩa rằng: “con người là một cây có tư duy”, điều này ám chỉ rằng con người thường xem trí óc - cái nôi của tư duy - là chính mình, đó là một ảo tưởng, một ngộ nhận tai hại cho đời sống tâm linh, vì công cụ không thể sở hữu chủ, bạn và trí óc của bạn là hai thực tế khác nhau! bạn là chủ nhân ông, bạn phải tách rời cái TRÍ loạn động, không để nó chiếm quyền leo lên vị trí chủ nhân điều khiển ta theo cái nhìn luôn luôn chứa đầy thông tin trong quá khứ, căn nguyên của mọi đau khổ), rồi từ đó nó liên tục dự phóng và tuần tự suy diễn trong tuơng lai, (nguồn gốc của sợ hải, lo âu). Bạn phải thoát ra khỏi sự khống chế của cái TRÍ, phải đóng vai người “người quan sát” phải nhìn mọi tư tưởng do cái TRÍ mang lại một cách độc lập, tức là không nhập vai, không xét đoán, không lên án - thì bạn sẽ đạt được môt tâm thức không có trí dù trong giây phút thật ngắn ngủi.Trạng thái này sẽ mang đến cho bạn một hiện tại trống không, một trạng thái an vui mà trước đây “tâm viên ý mã” hằng che khuất, không cho bạn thì giờ định tâm để cảm nhận được sự thanh thản trong tâm hồn. Dần dần với sự miệt mài luyện tập cái “hiện tại trống không” này sẽ kéo dài thêm, sẽ có mặt trong mỗi đông tác hằng ngày của ta; đó là bước khởi đầu cho bạn cảm nhận sự an nhiên tự tại, không còn ảnh hưởng bởi các cảm xúc tiêu cực dấy lên từ kho tàng thông tin trong quá khứ nữa.Việc tâm bạn trụ được trong hiện tại chính là chìa khóa của tự do thật sự, à cứu cánh cốt lõi của hành giả Nhân điện để đạt được sự định tâm cần thiết cho mọi hoạt động tâm linh! Quả vậy, nhiều giáo lý đã nói đến Thiên đàng tại thế, nhưng nó ở đâu nếu tâm ta cứ mãi vấn vương với quá khứ và lo lắng về tương lai ?
Bạn ạ. có lẽ chính vì lẽ đó mà Thầy Đáng đã dạy chúng ta phải quên đi quá khứ! Trụ lại được trong hiện tại còn là điều kiện cần và đủ để bạn cảm nhận được sự ba động của sinh năng đang mang sức sống cho cơ thể vật chất của bạn: đó chính là nguyên tắc vận hành của việc dùng Năng Lượng Vũ Trụ để trị bịnh.!
Bạn không nghĩ rằng chúng ta quả thật có duyên lành mới ngộ được một pháp môn thật sự “cách mạng” này sao? Thầy Đáng chuẩn bị cho chúng ta hành trang đầy đủ. Vậy chúng ta còn chần chừ gì mà không dấn thân tiến bước ?

 


Nguyễn văn Sang. Sài Gòn.MEL Magazin

 

Tin khác
Home

Bản Quyền

Nội dung của website này được bảo vệ bởi Luật bản quyền. Website được đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam và được bảo vệ bởi Luật Pháp.Cấm mọi hình thức sao lưu phát tán , copy dữ liệu trên website mà chưa được sự đồng ý của chúng tôi.

Bài báo

Bài báo nghiên cứu , thảo luận và các vấn đề liên quan

Thư Viện

Thư viện chứa các video, audio, sách về Nhân Điện

Liên Hệ

TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN.