TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN HÀ NỘI

Bài báo »Thảo luận tâm linh

Chết và tái sinh

Chết và tái sinh

1.- TRƯỜNG HỢP DUMINDA HẬU THÂN CỦA MỘT VỊ SƯ TRƯỞNG HAY VEN GUNNEPARA TÁI SANH.

 

          Tại Sri Lanka có một bé trai tên là Duminda. Khi sanh ra và lớn lên, cháu bé cũng giống như bao nhiêu bé khác, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đến năm ba tuổi tự nhiên Duminda biết tụng kinh như một chú tiểu và lạ lùng hơn nữa là bé tụng kinh theo nguyên văn tiếng Pali, một thứ tiếng rất khó vì thuộc về ngôn ngữ cổ xưa của Phật giáo Ấn Độ.

          Gia đình Duminda trước đó cũng đã có ý định muốn gởi bé vào một tu viện địa phương và họ muốn chuẩn bị cho con mình trở thành một chú tiểu, dần dần trở nên một nhà chân tu sau này.

          Duminda được bố mẹ dẫn đến thủ đô của một vùng đảo nổi danh được xem như là trung tâm tôn giáo nổi tiếng, nơi mà đền thờ Răng Thiêng của Phật được xây cất, địa điểm này ở gần với tu viện Asgirya.

          Trong thời gian còn bé, Duminda sống với ông bà chớ không ở với cha mẹ. Ngay từ tấm bé, Duminda thường ăn mặc rất khác người. Thường ngày bé khoác bên mình một miếng vải màu vàng (vắt ngang qua vai giống kiểu áo choàng của những nhà sư thường mặc). Cứ mỗi ngày, Duminda đến viếng nơi đền Thiêng. Nơi đây bé Duminda tụng kinh Pali.

          Cha mẹ Duminda cho biết, năm lên ba tuổi, Duminda tự nhiên nói một câu như sau:

          - Trước đây tôi là một nhà sư ở đền Asgirya.

          Ông ngoại của Duminda cũng cho biết là thường khi đứa cháu này thúc dục mọi người trong gia đình hãy đến đền Asgirya để lễ bái.

          Sáng nào Duminda cũng dậy sớm, khoát tấm vải vàng như đắp y lên mình rồi bước ra đứng trước mặt nhà nhìn người qua lại. Mỗi lần thấy bóng dáng một vị sư bước lên xe bus là Duminda lại kêu to lên như nhắc nhở:

          - Kìa, kìa, nhà sư đã lên đường rồi, tôi cũng muốn đến đền Asgirya, hãy để tôi đi!

          Những gì mà các nhà sư thường làm như giờ trai tăng, giờ tụng kinh, giờ đọc sách, lễ Phật... thì Duminda đều làm đúng theo như một vị sư đã tu trì lâu ngày trong chùa vậy. Người mẹ Duminda thì kể rằng: Duminda rất sạch sẽ, thường căn dặn mẹ là không nên đụng tay vào một vị sư nào vì đó là điều cấm kỵ. Ngay cả khi người mẹ tắm cho Duminda, chỉ múc nước xối lên người bé thôi chớ không được kỳ cọ, đụng tay vào da thịt bé. Duminda cũng không chơi với những trẻ con khác vì tự nhận mình là người lớn, luôn luôn tỏ ra đàng hoàng nghiêm túc. Bé thường dặn người trong nhà, hãy gọi mình là chú tiểu hay sư nhỏ cũng được hoặc gọi bằng hai chữ Podi Sadhu. Duminda dần dần không còn là đứa bé kỳ dị đối với gia đình nữa. Cha mẹ Duminda chẳng còn ngạc nhiên hay lo lắng về những cử chỉ, lời nói lạ lùng của bé nữa vì họ xem Duminda như có căn cơ, nghiệp duyên tu trì từ nhỏ và chắc chắn sẽ thành vị sư tài ba sau này. Vì thế họ dự định gởi Duminda vào tu viện. Ở Tích Lan cũng có tục lệ gần giống với Tây Tạng, về vấn đề con trẻ thường được cha mẹ gởi vào tu viện, để được đào tạo và trở thành tu sĩ sau này.

          Duminda thường dùng cái quạt cầm tay để che trước mặt giống như những nhà sư thường làm và ngâm thơ một cách thành thạo. Khi gặp các nhà sư ngoài đường hay đến nhà, Duminda luôn luôn nhắc đi nhắc lại rằng mình trước kia (kiếp trước) cũng là một nhà sư tu hành ở Asgirya. Duminda còn cho biết là tại đó có một tu viện lớn và mình có một phòng ở với đầy đủ đồ đạc và của cải. Ngoài ra, còn có một chiếc xe mô tô nữa. Duminda thường ngỏ ý muốn được đến Asgirya để thăm ngôi đền Thiêng và coi lại căn phòng, đồ đạc và chiếc xe của mình.

          Những nhà sư đã có lần gặp Duminda đều có nhận xét rằng: Đây là một đứa bé có phong cách, cử chỉ, lời nói lạ lùng hoàn toàn khác xa với những đứa trẻ khác. Nhiều người đề nghị là nên đưa Duminda đến Asgirya một chuyến thử xem sao.

          Chuyến đi được sắp đặt chu đáo. Ngày khởi hành là ngày chủ nhật, tháng 10 năm 1987. Cùng đi với Duminda đến Asgirua có một số nhà báo và nhà khoa học. Một nhà báo của tờ báo nổi tiếng Island là Oliver Silva cũng tháp tùng theo. Suốt cuộc hành trình, Duminda rất rành về đường xá dẫn đến tu viện chính Asgirya. Duminda còn nhắc lại những tập tục ở đó nhất là những phương thức, nghi lễ cầu nguyện. Duminda nhắc lại là lúc còn là vị sư ở đó, Duminda đã được tôn kính và nể trọng.

          Khi tới nơi, một vị sư đã nghe qua chuyện kể về Duminda, nên đến thăm và nêu lên câu hỏi như sau:

          - Chào Duminda, chẳng hay Duminda có biết cây Bồ đề nơi dấu tích Linh Thiêng của Phật ở đâu chăng?

          Duminda nghe vị sư hỏi mình câu đó thì im lặng không trả lời, nhưng bước đi thật nhanh không do dự, qua một nơi với nhiều bậc cấp quanh co và đến nơi có ngôi điện nằm dưới cây Bồ đề.

          Khi vào trong tu viện, Duminda tự nhiên đi qua các phòng như người đã ở đây từ lâu rồi. Đến một phòng khá khang trang gần tu viện, Duminda mở cửa và chỉ vào trong nói với mọi người:

          - Đây là căn phòng mà xưa kia tôi đã ở.

          Các nhà sư có mặt ở tu viện vô cùng kinh ngạc, họ không dám coi thường Duminda, họ tỏ vẻ kính nể ra mặt. Một vị tu sĩ mời Duminda ngồi cho đỡ mỏi nhưng Duminda vẫn đứng yên, chờ cho đến khi có người đem miếng khăn trắng ra phủ lên ghế mới chịu ngồi xuống, vì đó là tục lệ đặc biệt dành cho một vị cao Tăng.

          Duminda lúc bấy giờ mới chững chạc, chậm rãi kể về tiền thân của mình cho mọi người nghe:

          - Trước đây, tôi là một vị sư và đã qua đời sau một lần té ngã xuống đất. Lúc đó tôi cảm thấy đau tức ở ngực thật dữ dội và được chở tới bệnh viện nhưng không thể cứu chữa được nữa.

          Khi một bức ảnh xưa chụp mười hai vị sư được đem ra trao cho Duminda xem thì Duminda nhìn ảnh một hồi lâu, rồi chỉ vào một vị sư đứng trong ảnh và nói:

          - Người này chính là tôi!

          Lúc bấy giờ hai vị sư già và vị cao tăng trong tu viện xem lại người mà Duminda đã chỉ trong bức hình, thì họ đều xác nhận đó chính là vị Sư trưởng của tu viện tên là Ven Gunnepara. Vị này đã qua đời năm 1929. Điều trùng hơp lạ lùng với những gì mà Duminda đã nói trước đó là vị sư trưởng này có của cải, tiền bạc và có một chiếc xe mô tô nữa.

          Duminda còn chỉ cho mọi người thấy nơi mà trước đây mình đã ngủ, nơi treo các quần áo.

          Trước bàn thờ Phật, Duminda kính cẩn quỳ xuống làm lễ và tụng kinh bằng tiếng Pali.

          Có lần một người trong đoàn nghiên cứu hiện tượng Duminda tái sanh đã hỏi: Duminda học những bài kinh tiếng Pali này ở đâu? Thì Duminda trả lời như sau:

          - Tôi không học ở đâu cả.

          Bác sĩ Ian Stevenson đã phát biểu như sau khi nghiên cứu kỹ hiện tượng lạ lùng về cậu bé Duminda:

          - Đây là một trường hợp ly kỳ và lý thú về hiện tượng được gọi là luân hồi tái sanh. Một hiện tượng cho đến nay rõ ràng khoa học chưa có thể giải thích nhưng càng ngày con người càng gặp nhiều hiện tượng tương tợ xảy ra khắp nơi trên thế giới.

          Sự kiện vừa kể trên được xem như trường hợp thuộc về hiện tượng hóa thân trở lại của những vị chân tu để hoàn tất một tâm nguyện như tiếp tục cứu độ chúng sanh chẳng hạn. Và sự kiện này đã trở thành thông thường nơi xứ Tây Tạng.

Tin khác
Home

Bản Quyền

Nội dung của website này được bảo vệ bởi Luật bản quyền. Website được đăng ký tại Cục Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam và được bảo vệ bởi Luật Pháp.Cấm mọi hình thức sao lưu phát tán , copy dữ liệu trên website mà chưa được sự đồng ý của chúng tôi.

Bài báo

Bài báo nghiên cứu , thảo luận và các vấn đề liên quan

Thư Viện

Thư viện chứa các video, audio, sách về Nhân Điện

Liên Hệ

TRUNG TÂM NHÂN ĐIỆN TÂY SƠN.